Chẳng thể ngừng yêu em...

Khi đã lỡ trót yêu một người thì dẫu cách xa bao lâu ta cũng chẳng thể ngăn trái tim mình thổn thức khi được gặp lại hình bóng ấy...

Em hẹn tôi ra quán quen mà chúng tôi vẫn thường ghé đến vào một chiều chủ nhật đông lạnh giá, tôi không ngờ em vẫn còn nhớ đến nơi đó, cũng đã gần hai năm trôi qua kể từ ngày em bước chân lên xe hoa, trong khoảng thời gian đó em bận rộn với gia đình nhỏ của mình nên chúng tôi chẳng có đủ thời gian cho một cuộc chuyện trò đúng nghĩa.

Đôi khi yêu một người mà ta chẳng thể giải thích nổi lý do vì sao, và tôi cũng vậy, từ khi gặp em, tôi biết chắc chắn con tim mình chẳng thể lỡ nhịp vì một ai khác, tôi tìm mọi cách để có thể chinh phục em thế nhưng người em chọn lựa nắm tay để đi cùng hết con đường lại chẳng phải là tôi.

Tôi chẳng có thể đủ can đảm để có thể dự đám cưới của em, vì tôi sợ mình chẳng thể đủ bình tĩnh để có thể hành động dại dột. Hôm đó tôi nốc cạn từng cốc rượu, để hình ảnh em trôi vào quên lãng, thế nhưng càng uống càng tỉnh, càng thấy nhói lòng, một người đàn ông mạnh mẽ như tôi lần đầu tiên rơi lệ vì một người con gái. Cũng từ đó đến nay,chẳng có ai có thể khiến tôi rung động một lần nữa.

Tôi đã xóa số điện thoại của em vì tôi sợ nỗi nhớ em da diết khiến tôi chẳng thể kìm lòng nhắn tin, gọi điện cho em. Thế nhưng khi nhìn những dòng số hiện trên điện thoại màn hình điện thoại, tôi đã nhận ra dễ dàng đó là em. Giọng em vẫn ngọt ngào, chạm vào những miền ký ức cố chôn dấu trong tôi, em hỏi tôi có còn nhớ đến em không, và em hẹn tôi đến quán quen ấy.

Hai năm không gặp đã khiến cho một người hay cười như em lại mang những nét u sầu trong nụ cười. Em gầy hơn, nhưng vẫn là em, người con gái mà tôi chưa một ngày có thể quên đi.

"Em ly hôn rồi", em mở đầu câu chuyện khi tôi vừa nhấp một ngụm cà phê. Ánh mắt em nhìn xa xăm, em kể tôi nghe về cuộc hôn nhân chẳng hạnh phúc của em, về người đàn ông đã phụ bạc những lời thề nguyện ước, đã bỏ mặc em để chạy theo một cô tình nhân bé nhỏ của anh ta. Tôi nhìn em, người con gái tôi yêu đã một mình chịu đựng những nỗi đau của cuộc đời, phải chống chọi một mình. Tôi tự trách mình chẳng thể cùng em trong những ngày đen tối nhất.

"Anh dạo này thế nào, hôm nào cho em gặp chị nhà đi?" "Anh vẫn một mình?" tôi nói bâng quơ trong gió.

Em có một cửa hàng bán những đồ handmade nhỏ xinh, mỗi lần rảnh là tôi lạighé qua quán của em để được gặp và trò chuyện cùng em. Quán nhỏ nhưng vẫn khá đông khách vì những món đồ của em rất đẹp, một trong số chúng là em tự làm. Tôi rất thích được ngắm nhìn em khi làm việc, yên tĩnh, cả thế giới giống như chỉ còn tôi và em ở trong đó, chẳng bị ai làm phiền.Đôi lúc em ngẩng đầu lại bắt gặp đôi mắt tôi nhìn em, tôi biết nhưng chẳng ngượng ngùng trốn tránh.

"Anh hút thuốc từ khi nào vậy, em nhớ trước đây anh đâu có hút thuốc?" Tôi dập tắt điếu thuốc trên tay, tôi biết em không thích hút thuốc. "Từ ngày em đi" tôi nói.Tôi còn chẳng nhớ bản thân mình vượt qua được nỗi đau đó như thế nào nữa. Cứ những lúc nhớ em tôi lại rút một điếu thuốc, để bản thân mình tỉnh táo để khiến tôi không làm những việc dại dột. riết thành quen thế nhưng tôi chẳng thể.

Quán đóng cửa im lìm, lòng tôi dâng lên một nỗi sợ không tên, liệu em có rời xa tôi một lần nữa. Cầm điện thoại cho em mà tay run run, tôi thở phào nhẹ nhõm khi em thông báo đóng cửa vì bị bệnh. Tắt điện thoại tôi vội vàng lao đến nhà em. Khi nhìn thấy em trước cửa nhà, tôi chẳng biết mình nghĩ gì mà lại ôm ghi lấy em, em ngạc nhiên nhưng cũng không hề đẩy tôi ra. "Xin em đừng rời xa anh một lần nữa", tôi nói khẽ bên tai em.

Tôi đã bỏ thói quen hút thuốc vì không muốn nghe những lời ca thán từ em. Vì em, vì người tôi yêu tôi sẵn làm bất cứ mọi chuyện. Ngày xưa tôi chẳng tìm đến thuốc lá vì quá nhung nhớ đến em, còn giờ chẳng còn nữa, vì tôi đã có em trong vòng tay mình.

Theo Guu

THƯƠNG HIỆU DEZI ĐÃ VÀ ĐANG ĐƯỢC RẤT NHIỀU NGƯỜI NỔI TIẾNG LỰA CHỌN