Có phải lớn lên, ai rồi cũng sẽ khác?

Có thật là ai cũng phải lớn lên? Nếu cho tôi lựa chọn chắc tôi mong mình mãi là trẻ nhỏ: vô tư, hồn nhiên, sống mà chẳng phải suy nghĩ hay lo sợ, dù trời có sụp thì vẫn có người đỡ cơ mà...

Ngày bé cứ nghĩ rẳng ốm thì sẽ được bố mẹ thương và cưng chiều hơn, nên đôi khi mệt thôi cũng cho là mình ốm. Lớn lên 1 chút thấy rằng mấy cái ốm vặt cỏn con ấy có là gì,ăn nhiều sẽ khỏi đỡ phải uống thuốc. Rồi lớn thêm 1 chút đau nhức hết người cũng tự chịu vì rằng có gọi thì bố mẹ cũng không đến ngay được. Cứ thế ta lại lớn thêm 1 chút, ốm đến đi lại không vững cũng cố tự đi mua thuốc uống, rồi tự nấu cháo ăn vì không muốn bố mẹ phải lo, vì chẳng có ai bên cạnh chăm sóc.

Ngày bé nghĩ rằng chia sẻ tâm tư với người khác sẽ nhẹ lòng hơn, nhưng lớn lên rồi lại sợ biết đâu 1 ngày người đó phản bội ta thì phải làm sao. Vậy nên đem hết mọi thứ dấu hết trong lòng,khóa lại, giữ đó là bí mật cho riêng mình, mà bí mật thì... chỉ 1 mình mình biết là đủ thêm người thứ 2 sẽ không còn là bí mật nữa.

Ngày bé ước mơ trở thành siêu nhân, có siêu năng lực cứu giúp mọi người. Lớn thêm chút muốn làm giáo viên, bác sĩ, rồi kĩ sư, toàn là người thành đạt. Lại lớn thêm chút nữa ước mình có công việc ổn định, phụng dưỡng được bố mẹ lúc về già. Giờ đây vẫn chưa làm nên trò gì thì lại chỉ ước được ở bên bố mẹ hằng ngày, có 1 cuộc sống bình di êm đềm mà thôi.

Có phải lớn lên mọi thứ sẽ khác không?

Lớn lên rồi sẽ không còn nhõng nhẽo, không còn hồn nhiên nữa.

Lớn rồi ước mơ sẽ thu nhỏ lại.

Lớn rồi cũng không còn được suy nghĩ vô tư như ngày nhỏ...

Lớn rồi....

Suy cho cùng thì ai cũng phải lớn, ai cũng phải đương đầu với cuộc sống đầy chông gai này. Hiểu được đạo lý ấy nhưng tai sao tôi vẫn chưa muốn lớn. Phải chăng tôi là đứa khác thường, hay trong thâm tâm mỗi người đều có 1 mối bận tâm như thế?

Theo Guu

THƯƠNG HIỆU DEZI ĐÃ VÀ ĐANG ĐƯỢC RẤT NHIỀU NGƯỜI NỔI TIẾNG LỰA CHỌN