Đời người, có mấy ai thật sự đạt được cảnh giới ngoái đầu lại, không có bất kỳ điều gì hối tiếc?

Người ta có thể trả tiền để mua đứt một món đồ, dùng một trận cãi vã để kết thúc một mối quan hệ, hoặc mạnh miệng nói rằng "Chuyện đã xong, là xong"... nhưng điều ấy không thể xoá hết những món nợ ân tình ở sâu bên trong.

Lâu ngày chúng tích tụ mãi trong tâm trí, tạo thành những uẩn khúc, những nỗi buồn không tên mà chính bạn cũng không thể hiểu được, bời vì quá khứ đã chồng lên đủ cao để mà khó lòng chạm xuống tìm được đến đáy. Mà không phải ai cũng có thể tự đi sâu vào trong tâm trí mình, suy xét kỹ càng những chuyện đã trải qua.

Tôi hay nói với những người quanh mình là, một lúc nào đấy trong ngày, hãy bỏ điện thoại xuống, không nói chuyện với bất cứ ai cả, chỉ là một góc rồi hít - thở, dần dần sẽ tìm ra mọi lời giải cho mọi thứ.

Hãy cứ thử làm thế một thời gian, ban đầu bạn sẽ thấy thư giãn, lâu dần, thay vì thư giãn, người ta sẽ tự nhớ lại rất nhiều chuyện buồn đến ám ảnh của quá khứ tự hiện về. Những lúc như thế cũng đừng sợ. Đó chỉ là những đợt sóng của tâm trí, đến rồi đi. Trong một khoảnh lặng nào đấy, mỗi người sẽ tự nhìn rõ được mọi việc. Thấu hiểu rồi thì sẽ rõ vì nguyên nhân nào mà quá khứ lại buồn, từ ấy sẽ dần bớt nặng lòng vì những điều không thể, hoặc “giá như”.

Cứ dần dần như thế, rồi chính bạn sẽ thấy tâm trí của mình ngày càng tinh giản và cô đọng. Tinh giản được là nhờ đã tự bỏ đi những thứ không cần thiết trong đời. Cô đọng vì đã chuyên tâm hơn với thứ bản thân coi là sự nghiệp. Hơn hết là với từng lần đối diện lại với quá khứ, bạn đã là một người mạnh mẽ hơn ngày hôm qua.

Thời gian chẳng hề chữa lành mọi thứ, chỉ có mạnh mẽ dần lên để mà đối diện với bản thân mỗi ngày, mới cho người ta sức mạnh để gọn gàng xếp lại quá khứ mà bước đi.

-ST-

THƯƠNG HIỆU DEZI ĐÃ VÀ ĐANG ĐƯỢC RẤT NHIỀU NGƯỜI NỔI TIẾNG LỰA CHỌN