Nếu đọc câu chuyện về những người đã thành công, rất nhiều lần, bạn sẽ thấy họ nói về việc “tưởng tượng”

Trước khi đạt được vinh quang trong nghiệp võ sĩ, mỗi ngày Conor McGregor đều nghĩ về việc trở thành vô địch. Arnold Schwargenezer, trước khi trở thành thống đốc bang California, bất chấp việc bị mọi người cười vào ước mơ trở thành diễn viên Hollywood, vẫn hàng ngày nghĩ về việc tìm kiếm vị trí phù hợp cho thế mạnh về thể hình của mình. Họ nghĩ, liên tục nghĩ, và trăn trở về điều mình mong muốn.

Tuy nhiên, điểm quan trọng mấu chốt trong cách nghĩ của họ không hề giống với câu nói “Hãy cứ đam mê, hãy cứ dại khờ” của Steve Jobs. Việc họ làm, là suy nghĩ, để giải quyết từng vấn đề nhỏ nhất, như làm thế nào để tôi có thể đẩy nhiều hơn hôm qua 2 rep, làm thế nào để đứng ở trong góc chết vẫn có thể bình tĩnh lách đòn, phản công chí mạng. Nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy, bên cạnh việc luyện tập kỹ năng cứng cần thiết trong nghề, họ luyện cả cái đầu của mình để tư duy dẫn đường cho kỹ năng.

Câu nói “hãy cứ theo đuổi đam mê” thực sự không có ý nghĩa gì thực tế. Còn việc sử dụng suy tưởng, giải quyết vấn đề bằng đầu óc, bắc cầu dần dần cho ước mơ của mình bằng những mục tiêu thực tế mới là thứ thực sự dẫn những con người như thế đến với đẳng cấp của sự vĩ đại.

Cuộc đời là một sân chơi tàn khốc, bởi đó là nơi mà tất cả mọi người đều thức dậy mỗi ngày, hy vọng mình sẽ trở thành một thứ gì đó ra trò, để rồi cuối ngày, sự hy vọng ấy lại chuyển thành thất vọng, tiêu cực mà họ mang vào theo trong giấc ngủ. Trong một số lĩnh vực như showbiz, con đường ấy còn tàn khốc hơn nhiều. Sự kỳ vọng càng lớn, sự thất vọng càng ê chề.

Hãy theo đuổi ước mơ của mình một cách khôn ngoan. Nếu không, bạn sẽ chỉ dựng sẵn một viễn cảnh trèo cao ngã đau cho bản thân.

Đừng bao giờ quên rằng, để trở thành tông sư, “tưởng pháp” cũng quan trọng chẳng kém gì võ công.

-ST-

THƯƠNG HIỆU DEZI ĐÃ VÀ ĐANG ĐƯỢC RẤT NHIỀU NGƯỜI NỔI TIẾNG LỰA CHỌN